Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

Vĩnh biệt GS. VS Phạm Song: Bầu trời khoa học lại tắt một vì sao!


 - Sau GS. Hoàng Minh Thảo, TS. Bùi Danh Lưu đến lượt GS. VS Phạm Song ra đi. Những nhân vật là các nhà khoa học mà tôi thân thiết và kính trọng trong cuốn sách dự định của tôi lại mất thêm một người. Bầu trời khoa học nước nhà lại tắt một vì sao…
Ấn tượng về một nhà quản lý

Lần đầu tiên tôi gặp GS, VS, Thầy thuốc Nhân dân Phạm Song vào khoảng đầu năm 1999. Khi đó, tôi mới từ Thái Bình lên công tác tại báo Nhà báo & Công luận. Còn ông cũng đã thôi làm Bộ trưởng Bộ Y tế, về phụ trách Chương trình nước sạch Quốc gia. Thật tình đến bây giờ, tôi không nhớ được bất cứ một nội dung nhỏ nào của bài phỏng vấn và tôi cũng không nhớ bài đó có được đăng không. Cái còn lại duy nhất của cuộc gặp gỡ là ấn tượng của người trả lời phỏng vấn. Một người hiền hậu, cẩn trọng, chu đáo và đặc biệt là sự nhiệt thành với công việc. Buổi đó, ông đã nói rất dài và rất say sưa về những bức xúc của hiện tại cũng như những ý tưởng đang ấp ủ. Vì vậy sau này, khi chuyển về báo Gia đình & Xã hội, ở cùng nhà, đi chung cầu thang, dù ông không còn nhớ một chút gì về mình nhưng gặp ông lần nào tôi cũng chào rất lễ độ. Ông mải mê công việc nên không ít lần tôi chào, ông giật mình ngỡ ngàng một lát rồi mới đáp lại và lại rảo bước. Sau này, khi đã được ông coi như bạn vong niên, tôi vẫn không quên cái ấn tượng về một nhà quản lý, một nhà khoa học am tường và say mê công việc.

GS. VS Phạm Song.

 

Nhân cách một trí thức


Có lẽ ông chỉ biết đến tôi sau lần tôi phỏng vấn ông về giá thuốc. Khi đó, Cty phân phối dược phẩm Juli Phác ma độc quyền thao túng thị trường. Giá thuốc, đặc biệt là thuốc biệt dược tăng giá một cách chóng mặt. Dư luận tập trung vào Bộ Y tế. Các đại biểu đang họp tại nghị trường Quốc hội rất bức xúc. Mọi nguyên nhân đều đổ vào lãnh đạo Bộ Y tế của bà Trần Thị Trung Chiến - Bộ trưởng. Tôi đến gặp ông để tìm hiểu tình hình. Và điều bất ngờ với tôi, ông đã nhận một phần trách nhiệm của mình, mặc dù ông đã không còn giữ trọng trách Bộ trưởng nhiều năm. “Đó là trách nhiệm của nhiều đời Bộ trưởng, trong đó có tôi”. Lời “nhận tội” đó không chỉ giúp dư luận có cái nhìn đúng về trách nhiệm, tìm ra nguyên nhân sâu xa của sự việc mà hơn cả, đó là nhân cách của một tri thức. Bài báo ra đời cũng có người bảo: “Ông ấy nghỉ rồi, nhận có chết ai?”. Điều đó có thể đúng nhưng thực tế, không ít người khi đã không còn quyền chức vẫn chưa một lần dám nhận trách nhiệm về mình. Thậm chí, không loại trừ việc tranh công hay đổ tội. Và cũng từ đó, tôi hay sang hầu chuyện ông. Ông cũng tâm sự với tôi về cuộc đời, về sự trăn trở, ưu tư của một thầy thuốc, một tri thức cách mạng.

Những ý tưởng từ trong rừng


Phạm Song thường nói ông và những người đồng lứa với ông như GS. Nguyễn Đình Tứ, GS. Võ Quý, GS. Hà Học Trạc, GS. Lê Xuân Trung, GS. Nguyễn Tài Thu...  là sản phẩm của cách mạng. Ông sinh năm 1931 tại xã Sơn Long, Hương Sơn, Hà Tĩnh trong một gia đình công chức. Năm 1948, như nhiều sinh viên yêu nước thời đó, Phạm Song tham gia hoạt động trong phong trào sinh viên ở trường Huỳnh Thúc Kháng. Năm 1950, mới 19 tuổi, Phạm Song được kết nạp Đảng và năm sau, ông được cử lên Chiến khu Việt Bắc (Chiêm Hoá, Tuyên Quang) để theo học nghề y.

Tháng 8/1953, đang học dở đại học, Phạm Song tình nguyện về làm y sỹ tại công trường mở đường Ao Lâu - Điện Biên. Một thời gian ngắn sau, ông được cử làm bệnh xá trưởng của công trường có tới gần 3000 người này. Đây cũng là thời gian vô cùng cực khổ và ác liệt. Suốt ngày đêm, máy bay địch quần thảo, ném bom napan và bắn đạn pháo. Những thương vong, mất mát phần nhiều  không từ phía bom đạn quân thù mà lại ở ốm đau, bệnh tật, nhất là sốt rét. Đã không ít lần, Phạm Song phải chứng kiến sự ra đi đầy thương cảm của những người đồng chí vì căn bệnh sốt rét rừng. Nỗi ám ảnh này lớn đến mức sau khi trở thành giáo sư nổi tiếng, một nhà quản lý đầu ngành thì việc ông đeo đuổi suốt cuộc đời là tìm ra loại thuốc chữa sốt rét. Công trình chiết xuất Artesiminin từ cây thanh hao hoa vàng (loại cây mọc phổ biến ở vùng núi phía Bắc) làm thuốc điều trị sốt rét do ông chủ trì đã được Giải thưởng Hồ Chí Minh giai đoạn 1995 - 2000 đã được ấp ủ, thai nghén từ những năm này.

Sau chiến dịch Điên Biên Phủ, tháng 9/1954, từ Tuyên Quang, Phạm Song được điều về tiếp quản Thủ đô Hà Nội.

GS. VS Phạm Song.

 

Không ham danh nhưng cần có chức để làm việc


Phạm Song tiêu biểu cho một thế hệ cán bộ trưởng thành từ cơ sở. Vốn là bệnh xá trưởng công trường, ông lên trưởng khoa Nhiễm trùng, phó Giám đốc rồi Giám đốc bệnh viện Hữu Nghị, Thứ trưởng rồi Bộ trưởng Bộ Y tế... Từ một sinh viên đào tạo trong rừng, sau nhiều năm miệt mài học tập, cống hiến, ông đã trở thành chuyên gia khoa học và nhà quản lý đầu ngành, được đồng nghiệp trong nước và bạn bè thế giới quý trọng. Tuy nhiên với ông, hình như công danh, chức tước chỉ là “ngoại vật hi thân” (cái ở ngoài bản thân) như cổ nhân đã nói. Danh hiệu làm ông hạnh phúc nhất là được phong Thầy thuốc Nhân dân. Được là người của nhân dân đối với ông là phần thưởng vô giá, hơn mọi danh vị, chức tước.

Có thể nói, Phạm Song là một khối “mâu thuẫn”. Ông không phải là người ham hố công danh nhưng lại ham mê công việc. Thôi giữ chức Bộ trưởng Y tế, ông về Ban chỉ đạo chương trình Nước sạch quốc gia rồi chuyển sang làm Chủ tịch Hội Dân số - Kế hoạch hoá gia đình. Khi được bầu làm Chủ tịch Tổng hội Y học Việt Nam, ông rất vui vì lại được làm việc, được cống hiến và cả niềm vui vì thấy mình vẫn được anh em, bè bạn, đồng nghiệp yêu mến và kính trọng.

Không ham công danh nhưng lại cần chức tước chỉ vì ông hiểu rất sâu sắc rằng trong cái cơ chế của ta, không có quyền lực thì  không thực thi được những ý tưởng của mình. Công trình chiết xuất Artemisimin ấp ủ từ những năm ở Việt Bắc, hình thành ý tưởng từ 1984 nhưng phải đến năm 1988, tức 45 năm sau khi là Bộ trưởng, ông mới thực hiện được là một ví dụ.

“Sòng phẳng mà nói, nếu tôi không là Bộ trưởng thì  không thể có được công trình này. Làm Thứ trưởng cũng khó chứ đừng nói là làm anh cán bộ khoa học thuần túy”. Ông nói.

Có lần ông còn chia sẻ với tôi: “Không có quyền lực thì không thực thi được ý tưởng nhưng khi có quyền chức thì lại bận nhiều việc, họp hành nên cái tâm nghề nghiệp nó vơi đi, ít đi, mất đi... Rồi không biết từ lúc nào, cái tính gia trưởng, tham lam và độc đoán nó thâm nhiễm vào cái anh có quyền lực. Thói xấu mà người làm lãnh đạo cần tránh là tham lam và gia trưởng. Vừa muốn mình được hưởng nhiều nhất lại muốn lời nói của mình có giá trị ngàn vàng, phải khắc vào bảng vàng, bia đá. Thế là người tài, người có năng lực, người có thực tâm dần bị đẩy ra xa người có quyền lực. Buồn thế...”.

Một số người khi có quyền chức thì hách dịch, trịch thượng đến khi “ngồi xuống đất” vẫn không bỏ được cái thói quen này. Tôi không biết khi làm Bộ trưởng, tính khí ông thế nào nhưng từ dạo quen biết ông, tôi luôn thấy ông là người ôn hoà, lịch thiệp. Ông vừa có sự thâm trầm, sâu sắc của người xứ Bắc, vừa có sự mềm mỏng, dịu nhẹ Cố đô lại vừa cần cù, ham học của người xứ Nghệ. Ông thông thạo 2 ngoại ngữ và vẫn thường tự tay soạn thảo giấy tờ, văn bản trên máy tính.

Niềm trăn trở của một trí thức

Trong cuộc đời mình, GS. Phạm Song luôn trăn trở về đội ngũ trí thức. Ông cho rằng hiện nay đang có nhiều cách nhận dạng khác nhau về trí thức và điều đó dẫn đến cách hiểu không chính xác về đội ngũ này. Vì vậy cần thống nhất trong cách đánh giá và muốn vậy, phải định nghĩa được trí thức là những ai? Họ phải có những điều kiện nào. Nghĩa là phải dựa trên những tiêu chí khoa học rất cụ thể chứ không thể mơ hồ, ngộ nhận. “Tôi thích định nghĩa của Nhà Nobel kinh tế F.A Hayeck. Theo ông ta, ai sống bằng nghề gắn với thông tin, trí thức, khoa học đều là trí thức. Hay nói cách khác, đó là những người có 3 uy quyền: Định hướng dư luận xã hội. Thúc đẩy khoa học tiến bộ và sáng tạo. Cách tân - khai sáng ra một tư duy - tư tưởng mới”, Phạm Song nói.

Tuy là người có bằng cấp cao nhưng chưa bao giờ ông lấy tiêu chí bằng cấp để đánh giá, đề bạt cán bộ. “Với tôi, một người nông dân có sáng kiến còn giá trị hơn nhiều người có bằng cấp cao mà chỉ sáng cắp ô đi, tối cắp ô về không có một sáng tạo nào có ích”. 

Ông cũng rất coi trọng cốt cách của người trí thức. Khi trả lời câu hỏi về các phẩm chất của trí thức Việt Nam, ông nói thẳng đã là trí thức thì không được hèn. Không có khí tiết, không là trí thức. Không dám nói lên sự thật cũng không là trí thức. Không trung thực cũng không là trí thức. Nói tóm lại, trí thức phải vừa có trí dục vừa phải có đức dục. “Tôi không nghĩ hiện tượng trí thức dối trá và khiếp nhược là phổ biến. Những trí thức như GS. Hoàng Tụy, GS. Hồ Ngọc Đại, Nhà văn Nguyên Ngọc chẳng hạn. Họ dám nói sự thật, dám lớn tiếng phản đối những sai trái một cách quyết liệt. Còn nhiều nhà khoa học khác, họ không nói không phải vì hèn mà vì chưa có một diễn đàn thuận lợi cho trí thức lên tiếng”.
 
Nếu nói về nỗi buồn trong cuộc đời mình, có lẽ điều ông day dứt nhất là công trình khoa học chiết xuất Artemisimin từ cây thanh hao hoa vàng. Điều đáng buồn là công trình mang lại lợi ích rất lớn được thế giới đánh giá cao nhưng khi ông không còn làm Bộ trưởng thì công trình cũng dần mai một.

“Vấn nạn” học trò ục ịch


 - Khi tỷ lệ trẻ suy dinh dường đang giảm dần thì trẻ thừa cân, béo phì ở các trường mầm non, tiểu học tại TPHCM đang tăng mạnh. Thời gian vận động ít, chế độ dinh dưỡng quá dư thừa… làm các em ngày càng ục ịch.
Học trò ngày càng “bự con”
Theo điều tra của Trung tâm Dinh dưỡng TPHCM, tỷ lệ béo phì ở trẻ dưới 5 tuổi vào năm 1999 chỉ khoảng 2,2% thì sau 11 năm vào năm 2010 đã lên gần 11%, tăng hơn 5 lần. Cũng theo điều tra của Trung tâm này năm 2008 - 2009 về tình trạng dinh dưỡng ở học sinh (HS) tiểu học, trẻ suy dinh dưỡng chiếm 1,4%, trẻ thừa cân và béo phì lên đến 28,5%. Béo phì được báo động là căn bệnh chiếm tỷ lệ cao nhất so với các bệnh về nhẹ cân, thấp còi ở trẻ em.
 

Học trò đang ngày càng “bự con”.
Bác sĩ chuyên khoa 2 Đỗ Thị Ngọc Diệp, giám đốc Trung tâm Dinh dưỡng TPHCM, cho hay năng lượng khẩu phần ăn của trẻ ngày càng cao trong khi hoạt động thể lực ít, cùng với lối sống tĩnh tại và bị stress làm mất cân bằng giữ năng lượng ăn vào và năng lượng tiêu hao trong thời gian dài gây nên béo phì.
 
“Ngày nay trẻ em thích ngồi chơi game, lướt nét, xem ti vi hơn là chạy nhảy. Hơn nữa thời gian ngồi học quá nhiều nên các em bị hạn chế về vận động”, BS Diệp đánh giá
Nói về tác hại về bệnh béo phì, BS Diệp nhấn mạnh đến nguy cơ mắc bệnh mãn tính không lây khi lớn, tổn thương khớp xương, dễ mắc một số bệnh ung thư… Đặc biệt với các em HS sẽ bị tự ti có thể dẫn đến trầm cảm vì bạn bè trêu chọc, kỳ thị ảnh hưởng không tốt đến học tập, sinh hoạt.
Năng lượng quá thừa, “đói” vận động
Nhu cầu dinh dưỡng của trẻ mẫu giáo mỗi ngày cần 1.470 kcal nhưng thực tế không bị trẻ được “nhồi nhét” quá mức với khẩu phần ăn thiếu hợp lý. Tại nhiều trường trường mầm non, tiểu học bán trú, bữa ăn trưa chỉ có món ăn mặn toàn thịt cá cùng lèo tèo chén nước canh chứ không có rau.
Đồ ăn quá dư thừa trong khi các trò chơi vận động tại trường học còn hạn chế. Giáo viên (GV) mầm non thích các trò ngồi ngoan một chỗ. HS các cấp khác phải ngồi học trong lớp quá nhiều, 8 - 10 tiết học mỗi ngày, chưa kể đi học thêm ngoài giờ. Tình trạng thiếu sân chơi cũng ảnh hưởng lớn đến hoạt động vui chơi của HS.

Thời gian học học quá nhiều và thiếu sân chơi đã hạn chế sự vận động của học sinh.
Bà Trần Thị Mỹ Hạnh, phó hiệu trưởng trường mẫu giáo Ánh Sáng (Q. Bình Thạnh), cho hay nhiều GV hiện nay vẫn còn hạn chế kiến thức về chống béo phì cho trẻ, các cô
“Giải pháp chống béo phì cần kết hợp giữa chế độ dinh dưỡng và vận động. Nên tập cho trẻ ăn nhiều rau, trái cây, hạn chế các loại đồ ngọt, đồ ăn chất béo. Trẻ cần được vận động 60 phút mỗi ngày không chỉ qua các trò chơi vận động, thể dục mà còn bằng cách cho trẻ tham gia giúp việc ở trường lớp. Hạn chế cho trẻ ngồi xem ti vi, máy tính nhiều hơn 2 giờ/ngày” - BS Đỗ Thị Ngọc Diệp, GĐ Trung tâm Dinh dưỡng TPHCM
thương trò bị đói nên còn để trò ăn thoải mái. Cũng có tình trạng khi đồ ăn đã chia phần, tâm lý ngại dọn đồ ăn dư nên các cô thường yêu cầu trẻ ăn hết.
“Trẻ đã béo phì rất khó phanh vì các em ăn nhiều mà lại lười vận động hơn các bạn khác. Chúng tôi cũng nhắc nhở GV tạo điều kiện để các trẻ này tăng cường vận động như khuyến khích các em xếp bàn ghế, lấy đồ chơi…”, bà Hạnh nói.
Bà Lê Thị Hiếu, nhân viên y tế trường mầm non Tuổi Thơ 7 (Q.3), cho biết hiện trường có hơn 100 trẻ thừa cân và béo phì. Bà Hiếu đánh giá chế độ ăn của trẻ hiện nay chưa nghiêm ngặt, trường chưa có chế độ ăn riêng cho trẻ béo phì mà đơn giản chỉ mới thêm phần rau cho các em. Việc tư vấn cho phụ huynh quá nhiều khó khăn vì nếu chỉ ở trường “kiêng” cho các em cũng khó đạt kết quả vì về nhà bố mẹ lại cho ăn bù.
Bà Trương Ngọc Anh, tổ trường mầm non Phòng Giáo dục quận Bình Tân, cho biết để đạt được kế hoạch giảm 35 - 40% trẻ béo phì ở bậc mầm non rất gian nan. Nhiều trường đẩy mạnh phát triển các vườn rau, cho trẻ ăn thêm rau và sáng tạo thêm trò chơi vận động. Nhưng thực tế, diện tích sân chơi ở các trường hiện nay quá thiếu, đặc biệt các trường tư thục thì hầu như không có sân chơi.
Ngoài ra, khó khăn để giảm béo phì ở trẻ lại từ chính phụ huynh. Tâm lý phụ huynh đều thích thích con mình mũm mĩm, họ “tiếp” đồ ăn cho con liên tục trong ngày. Giờ ra chơi nhiều phụ huynh còn ghé trường ép con thêm hộp sữa, chiếc bánh, ly chè, đồ ăn mặn… Lúc đón con họ luôn có đồ ăn trong tay cho con dù trẻ vừa được ăn ở trường. “Phụ huynh chiều con quá, còn đòi ăn gì cũng mua ngay nên các trẻ cứ ăn theo sở thích”, bà Anh chia sẻ.

Chuyện "người giàu cũng khóc" ở Phú Mỹ Hưng


- Nhiều người bỏ tiền tỷ để mua cuộc sống văn minh, tiện nghi ở khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng đã phải “vỡ mộng” vì phải đương đầu với muôn ngàn nỗi khổ khi dính vào những rắc rối ở đây.
 
Có tiền mua nhà Phý Mỹ Hưng chưa chắc đã sướng
Méo mặt vì bỗng dưng… mất đất
Trong cơn sốt nhà đất 2006 - 2008, mọi người đua nhau mua nhà ở Phú Mỹ Hưng (PMH) rồi mua bán sang tay mà không chú ý đến yếu tố chủ quyền nhà đất. Đến giữa năm 2009, khi cơn sốt nhà đất qua đi, người dân bắt đầu chú ý đến việc làm chủ quyền nhà đất để kinh doanh, cho thuê… thì mới té ngửa ra trước khoản tiền sử dụng đất quá lớn. Có người phải đóng từ 500 - 700 triệu đồng cho căn nhà của mình.
Theo giải thích của đại diện công ty PMH thì đất mà PMH xây nhà bán cho khách hàng là đất công ty đã thuê trong 50 năm. Nhưng theo quy định thủ tục thuê nhà ở, bán nhà ở, chuyển quyền sử dụng đất ở, nghĩa vụ tài chính của công ty PMH do UBND TP ban hành thì UBND TPHCM sẽ thu hồi phần đất thuê trên và ra quyết định giao đất tương ứng cho khách hàng mua nhà của Công ty PMH. Và trong hợp đồng mua bán đã quy định rõ đối tượng phải đóng tiền sử dụng đất là khách hàng.
Tuy nhiên, ứng theo các điều khoản quy định tại Nghị định 181 ban hành ngày 29/10/2004 và Nghị định 198 ban hành ngày 3/12/2004 thì đối tượng đóng tiền sử dụng đất phải là chủ đầu tư, tức là công ty PMH. Thế nhưng, sau hơn 2 năm tranh chấp thì UBND TP vẫn ra quyết định phán quyết trách nhiệm đóng tiền sử dụng đất là của người mua nhà đất.
Một cư dân tại PMH than: “Nếu thế là tự dưng chúng tôi mất toi phần đất. Vậy là chúng tôi mua nhà xây trên trời à?!”.
Nỗi lòng của cư dân này cũng có phần đúng. Vì nếu vậy thì những căn hộ mà PMH bán chưa đúng nghĩa là 1 căn nhà, vì nếu là căn nhà thì nó phải nằm trên đất. Nếu nó nằm trên trời mà không có đất thì đó một tổ hợp gạch đá xi măng chứ chưa phải là một căn nhà. Vậy, những tổ hợp gạch đá xi măng mà PMH bán cho khách hàng cao giá quá!
Một lãnh đạo PMH còn an ủi là dù người dân không đóng tiền sử dụng đất, làm giấy chủ quyền thì họ vẫn là chủ sở hữu căn hộ trong vòng 50 năm, vì đây là thời gian PMH đã trả tiền thuê đất. Như vậy, tiền tỷ mà cư dân PMH bỏ ra là để mua quyền sử dụng cái tổ hợp gạch đá, xi măng trong vòng 50 năm. Nếu như vậy thì quả thật là PMH kinh doanh 1 vốn 4 lời, vì giá bán căn hộ của PMH cao gấp mấy lần giá thành xây dựng cái tổ hợp trên.
Chật vật bởi không có sổ hồng
Nhiều cư dân PMH đã và đang chịu đựng nỗi thống khổ vì nhà đã mua từ rất lâu, có khi cả chục năm trời nhưng vẫn không có chủ quyền nên không thể thực hiện bất cứ giao dịch gì liên quan đến những căn nhà không có chủ quyền này.
Thiệt thòi đầu tiên là họ không được phép mua bán nhà mà chỉ có thể chuyển nhượng hợp đồng mua bán nhà thông qua công ty PMH. Nhưng từ khi có Nghị định 71/2010/NĐ-CP và Thông tư  số 16/2010/TT-BXD thì cư dân cũng không thể chuyển nhượng hợp đồng thông qua công ty PMH vì quy định phải có chủ quyền mới được chuyển nhượng. Khổ nhất vẫn là những cư dân vay nợ ngân hàng để mua nhà, họ gần như không có lối thoát vì không thể bán nhà để trả nợ.
Nhiều cư dân còn phản ánh là họ phải cho thuê nhà “chui” vì theo quy định của Luật Nhà ở thì nhà ở cho thuê phải có giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ở mới có thể làm giấy phép đăng ký kinh doanh, cho thuê.
Bản hợp đồng mua bán giữa họ và công ty PMH không phải là giấy tờ pháp lý chứng nhận quyền sở hữu của họ nên cũng không thể đem thế chấp ngân hàng, góp vốn kinh doanh, cho tặng di sản…
Một cư dân ở Hưng Vượng 2 than: “Cũng muốn làm sổ hồng lắm để có thể an tâm giao dịch, kinh doanh đúng pháp luật nhưng kiếm đâu ra mấy trăm triệu để đóng tiền sử dụng đất bây giờ. Tôi phải vay mượn đủ nơi mới có đủ tiền mua căn hộ này, nay tiền vay nợ còn chưa trả xong nữa là…”.
Hiện nay, họ còn đang đứng trước lời “đe dọa” của công ty PMH là: nếu không đóng tiền sử dụng đất trước tháng 11 thì có nguy cơ phải đóng số tiền nhiều gấp 2 – 8 lần mới có được chủ quyền nhà. Kể cũng tội, cư dân ở đô thị văn minh này cũng bị “đày” dữ quá!
Khóc ròng do sổ hồng… 0m2
Một trường hợp ly kỳ đến không thể ly kỳ hơn là khi một cư dân PMH lên diễn đàn Congdongphumyhung than phiền vì anh… đã làm được sổ hồng. Quái lạ! Ai cũng lo lắng không có tiền đóng tiền sử dụng đất để làm sổ hồng, anh đã làm được sổ hồng còn khóc cái gì?!
Nhưng nghe kỹ lời anh trần tình, ngẫm nghĩ cũng thấy đáng khóc thật. Bởi với ý định làm sổ hồng để thế chấp ngân hàng lấy tiền làm ăn nên anh cố chạy một khoản tiền để đóng tiền sử dụng đất.
Nào ngờ, khi anh hí hửng đem sổ hồng đến ngân hàng làm thủ tục thế chấp vay tiền thì nhân viên ngân hàng phán một câu xanh rờn: “Sổ của anh không thể thế chấp”. Lý do rất đơn giản: trong sổ hồng của anh không ghi diện tích sở hữu riêng, trong sơ đồ thể hiện vị trí căn hộ của anh cũng bị đánh dấu là phần diện tích không được công nhận. Như vậy có nghĩa là phần sở hữu riêng của anh là 0m2, 0m2 thì giá trị bao nhiêu mà thế chấp?
Dù giá căn hộ tại PMH lên đến vài chục triệu đồng/m2, để mua căn hộ đó anh cũng mất vài tỷ đồng. Thế nhưng, quyền sở hữu của anh chỉ là 0m2 thì đúng là chẳng có giá trị gì thật. Vậy là, anh không thể vay tiền để làm ăn, tiền vay đóng tiền sử dụng đất để làm sổ hồng cũng không biết kiếm đâu ra mà trả nợ. Không khóc ròng mới lạ!
Có lẽ, những câu chuyện này có thể xếp vào danh sách những câu chuyện “người giàu cũng khóc” ở Việt Nam.

Hai băng giang hồ hỗn chiến bằng súng, gươm tại Hà Đông (HN)



 Hồi 1h ngày 8/11, nhóm của Tuấn "Trố" có khoảng 40 đối tượng mang theo súng bắn đạn toả, đao, kiếm, tuýp sắt tìm gặp Thắng tại khách sạn Thiên Đường.
  • 1h30 ngày 8-11, Đội CSĐT tội phạm về TTXH CA quận Hà Đông nhận tin báo tại khu vực trước cửa khách sạn Thiên Đường, Phú Lãm, Hà Đông, xảy ra vụ gây rối TTCC giữa hai nhóm thanh niên, có sử dụng vũ khí nóng (súng bắn đạn toả), gây thương tích cho nhiều người.

Ảnh minh họa

Sau khi nhận tin báo, CA quận Hà Đông phối hợp Phòng CSĐT tội phạm về TTXH CATP Hà Nội điều tra, bước đầu xác định: vụ việc xảy ra do mâu thuẫn cá nhân giữa Nguyễn Kim Thắng (SN 1981, ở số 19 Lê Hồng Phong, Nguyễn Trãi, Hà Đông) và Tuấn “Trố” (chưa rõ nhân thân cụ thể), ở quận Thanh Xuân.

Hồi 1h ngày 8/11, nhóm của Tuấn "Trố" có khoảng 40 đối tượng mang theo súng bắn đạn toả, đao, kiếm, tuýp sắt tìm gặp Thắng tại khu vực khách sạn Thiên Đường, Phú Lãm, Hà Đông (là cơ sở kinh doanh của gia đình Thắng). Khi gặp nhóm của Thắng (khoảng 10 đối tượng), nhóm của Tuấn “Trố” đã dùng súng bắn đạn toả bắn về phía nhóm của Thắng và đập phá xe Honda SH BKS 30S1-7036 và xe ô tô Morning BKS 33M-4915.

Hậu quả: 4 đối tượng trong nhóm của Thắng bị trúng đạn gây thương tích ở phần chân, đùi (Thắng bị bắn vào mu bàn chân trái), hiện đang điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai. Ba đối tượng còn lại bị thương.

Sau khi gây án, nhóm đối tượng của Tuấn “Trố” đã bỏ trốn khỏi hiện trường. Hiện Công an quận Hà Đông đang phối hợp Phòng CSĐT tội phạm về TTXH CATP Hà Nội điều tra.

Nam sinh chết đuối khi đi tham quan cùng trường


Nam sinh lớp 9 trường THCS Giáp Bát (Hà Nội) đã tử vong sau khi cùng bạn tắm mát tại khe suối thuộc khu du lịch sinh thái Tây Thiên (Tam Đảo, Vĩnh phúc).

Ngày 4/11, trường THCS Giáp Bát (Hoàng Mai, Hà Nội) tổ chức cho hơn 500 học sinh, bao gồm cả bốn khối đi dã ngoại tại khu du lịch sinh thái Tây Thiên, Vĩnh Phúc.
Khoảng 12h30 cùng ngày, sau khi ăn trưa, một nhóm rủ nhau tới khu suối của khu du lịch để vui chơi, sau đó năm nam sinh xuống tắm mát. Bơi lội một lúc, cả nhóm lên bờ, riêng Nguyễn Linh Quang, học sinh lớp 9D xuống tắm tiếp.
Thấy bàn tay chới với và có tiếng kêu cứu, nhóm bạn tưởng Quang trêu đùa, vì trước đó Quang vẫn bơi bình thường nên không ai để ý. "Nhưng sau đó thấy Quang chìm hẳn, mọi người vội hô hoán, đưa lên bờ nhưng không kịp", một người chứng kiến kể lại sự việc.
Giáo viên chủ nhiệm cùng hướng dẫn viên đã có mặt dùng mọi biện pháp để sơ cứu, tuy nhiên Quang đã ngừng thở.
Ở Tây Thiên có những đoạn lòng suối nước sâu, có thể tắm được, người ta cũng đắp đá ngăn nước,tạo thành những con đập nhỏ
Ở Tây Thiên có những đoạn suối nước sâu. Ảnh: Huapro.info
Trao đổi với VnEpress.net sáng 7/11, cô Nguyễn Đức Hiển, Hiệu trưởng trường THCS Giáp Bát, cho biết Quang là học sinh chăm ngoan và học giỏi. "Sự việc xảy ra là một tổn thất, mất mát quá sức tưởng tượng của gia đình và nhà trường", cô Hiển nói.
Theo cô Hiển, năm nào trường cũng tổ chức tham quan, dã ngoại dành cho học sinh. Quá trình tổ chức diễn ra rất bài bản từ khâu làm đơn xin ý kiến UBND phường, phụ huynh, giáo viên chủ nhiệm đến việc mua bảo hiểm tham quan cho các em. Trước khi đi, nhà trường cũng phổ biến nội quy cho học sinh nắm được, tuy nhiên sự cố vẫn xảy ra.
Trước đó 6 nữ sinh trường THCS Tráng Việt (Mê Linh, Hà Nội) sau khi ăn liên hoan dịp 2/9 đã rủ nhau chèo thuyền ra sông Hồng hái hoa, không may thuyền bị lật, 6 em tử nạn.

Đã tìm được bé sơ sinh bị bắt cóc tại Bệnh viện Phụ sản



Phó Giám đốc Công an thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung cho hay, lực lượng chức năng vừa bắt được đối tượng đã đánh cắp cháu  2 ngày tuổi tại Bệnh viện Phụ sản Trung ương hôm 3/11.
Theo Đại tá Nguyễn Đức Chung, lực lượng công an đã bắt được đối tượng này tại Vân Hà, huyện Đông Anh vào hồi 15h15 chiều nay, 8/11, hơn 5 ngày sau khi cháu Trường bị bắt cóc. Một cháu bé cũng được phát hiện cùng với đối tượng nữ này.
Cơ quan công an xác định, cháu bé được phát hiện cùng đối tượng chính là con của sản phụ Trần Thị Thơm (SN 1977, quê Yên Mỹ, Hưng Yên). Lực lượng chức năng sẽ trao trả cháu bé về với gia đình ngay trong chiều hôm nay do cháu bé còn quá nhỏ.
Trao đổi với PV Dân trí, anh Phạm Xuân Chiều, bố cháu Trường, không giấu nổi sự sung sướng, vui mừng khôn xiết.